Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/tmp/#sql_4458_10.MAI); waiting for someone to free some space... (errno: 28 "No space left on device")]
SHOW FULL COLUMNS FROM `1377_options`

Thời Gian Tươi Đẹp Của Anh Và Em - Chương 35

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/tmp/#sql_4458_10.MAI); waiting for someone to free some space... (errno: 28 "No space left on device")]
SHOW FULL COLUMNS FROM `1377_postmeta`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/tmp/#sql_4458_10.MAI); waiting for someone to free some space... (errno: 28 "No space left on device")]
SHOW FULL COLUMNS FROM `1377_postmeta`

Lỗi cơ sở dữ liệu WordPress: [Disk full (/tmp/#sql_4458_10.MAI); waiting for someone to free some space... (errno: 28 "No space left on device")]
SHOW FULL COLUMNS FROM `1377_postmeta`

Thời Gian Tươi Đẹp Của Anh Và Em – Chương 35

Bởi tuhocmoithu

Khi tia nắng ban mai
đầu tiên chiếu vào phòng, Lâm Thiển mở mắt, ngắm người đàn ông nằm bên
cạnh. Mái tóc ngắn đen nhánh phủ xuống trán, hốc mắt rất sâu, sống mũi
thẳng và xương gò má đầy đặn, tạo thành đường nét gương mặt đầy nam
tính. Ánh mắt Lâm Thiển dừng lại ở cái cằm luôn sạch sẽ mà cô yêu thích.

Lâm Thiển động lòng, chống tay vào ngực anh, ngẩng đầu hôn lên nơi đó. Bờ
môi vừa chạm vào làn da, Lệ Trí Thành đã giơ tay ôm cô, đè cô xuống dưới thân.

Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, Lâm Thiển lập tức đọc hiểu ánh mắt đó.

“Anh lại muốn nữa à?” Cô hỏi nhỏ.

“Ừ.” Lệ Trí Thành nhẹ nhàng thúc cô một cái.

Phòng của Lâm Thiển ở tầng trên cùng khách sạn, từ cửa sổ có thể ngắm con
sông chảy qua thành phố. Bây giờ là mùa thu đẹp nhất ở thành phố A, ngọn gió đầu thu mát rượi thổi qua dòng sông và rừng cây, giống một bàn tay
dịu dàng lướt qua người bạn, cuối cùng chỉ còn lại sự tĩnh mịch thanh
thản.

Lâm Thiển và Lệ Trí Thành chìm trong cuộc ái ân ngọt ngào
khi anh đến đây vào buổi tối ngày hôm qua. Thời gian như bị lãng quên ở
căn phòng này. Mới một tuần không gặp, nhưng cô cảm thấy đôi mắt của
anh, đường nét gương mặt anh càng cuốn hút, càng đi sâu chiếm trọn trái
tim cô.

Vận động một lúc, Lệ Trí Thành rời khỏi người Lâm Thiển, giơ tay cầm bao cao su ở đầu giường.

Lâm Thiển cười híp mắt trêu anh: “Anh vẫn còn dùng hàng Nhật cơ à? Chậc
chậc, Lệ tổng nhớ đừng để người khác biết, bằng không sao có thể kêu gọi cả ngành tẩy chay công ty nước ngoài…”

Lâm Thiển đã quên mất một điều quan trọng, cần phải suy nghĩ kỹ trước khi thách thức Lệ Trí
Thành. Anh liếc cô một cái, đột nhiên ném bao cao su xuống đất rồi lại
tiến vào: “Anh không dùng nữa.”

Lâm Thiển: “…”

Thấy anh tiếp tục vận động, Lâm Thiển vội lên tiếng: “Em sai rồi, em sai rồi được chưa nào? Anh mau đeo vào đi.”

Ai ngờ anh nhìn cô chăm chú, đồng thời nâng mặt cô: “Không dùng được không em?”

Giọng nói của anh vô cùng trầm ấm, tim Lâm Thiển đập rộn ràng.

Anh có ý định rất nghiêm túc.

Tuy hai người đã lên kế hoạch kết hôn vào bốn tháng sau, trước đó cũng từng thảo luận muốn sinh con trai hay con gái, Lệ Trí Thành nói thích con
gái. Nhưng một người đàn ông chưa đến ba mươi tuổi, đang đứng trên đỉnh
cao sự nghiệp như anh, vừa đính hôn đã muốn có con, sớm hơn những người
đàn ông trên thương trường khác. Ninh Duy Khải đã ba mươi còn chưa có
con.

Lệ Trí Thành quả nhiên chỉ có “cái vỏ” của tuổi hai mươi, bên trong là người đàn ông trung niên chững chạc.

Nghĩ tới kết luận này, Lâm Thiển không nhịn được cười.

“Em cười gì thế?” Lệ Trí Thành hỏi.

Lâm Thiển đương nhiên không nói thật, có điều, về chuyện con cái, cô cảm
thấy cứ thuận theo tự nhiên là được. Do đó cô gật đầu: “Vậy thì không
dùng nữa.”

Ánh mắt Lệ Trí Thành lập tức biến đổi, xuất hiện tâm tình khó diễn tả. Chắc là… do xúc động.

Bắt gặp vẻ xúc động trong mắt anh là một điều vô cùng hiếm thấy. Ngay cả
cảm xúc đó cũng thâm trầm, kiềm chế, không dễ phát giác. Nếu không phải
quen thuộc từng biểu cảm nhỏ của anh, Lâm Thiển chắc cũng không nhận ra. Điều này cũng khiến cô rung động.

Cuối cùng khi đạt tới cao
trào, Lâm Thiển mới phát hiện, lúc giữa hai người không có bất cứ ngăn
cách nào, chất dịch ấm nóng của anh chảy trong người cô, cảm giác đó
hoàn toàn khác bình thường.

Trong lòng Lâm Thiển vô cùng cảm
động. Trước đây, đọc sách gặp từ “tưới nước”, cô chẳng hề để ý. Nhưng
vào thời khắc này, hóa ra thật sự chỉ hai từ “tưới nước” mới có thể khái quát cảm nhận của cô lúc này.

Anh “tưới nước” cho cô bằng phương thức thân mật nhất, đẹp đẽ nhất của người đàn ông và người đàn bà.

Gò má Lâm Thiển lại ửng đỏ. Sự thay đổi thần sắc ấy không lọt qua mắt Lệ
Trí Thành, anh để cô gối đầu lên cánh tay mình, hỏi nhỏ: “Em lại nghĩ
linh tinh gì thế?”

Lâm Thiển không nhịn được cười, nói cho anh nghe lý luận “tưới nước.”

Lệ Trí Thành nghe xong, miệng cười cười, nhưng ánh mắt nhìn cô ngày càng thâm trầm, nơi nào đó lại thức tỉnh.

Lâm Thiển tròn mắt: “Anh lại…”

“Là em khơi gợi trước.” Lệ Trí Thành cất giọng trầm khàn.

“Em đâu có.”

Lệ Trí Thành im lặng nhìn cô, tất nhiên là có. Câu trắng trợn như “anh
tưới nước cho em” được cô nói bằng một giọng thản nhiên ngây thơ. Thử
hỏi, liệu người đàn ông nào chịu nổi?

Bởi vì sắp tới giờ ra sân bay, Lâm Thiển lại quá mệt mỏi nên cuối cùng Lệ Trí Thành đành đi tắm nước lạnh để hạ nhiệt.

Trong lúc tiễn anh xuống dưới khách sạn, đón xe đi sân bay, thân thể Lâm
Thiển vẫn có cảm giác lạ thường. Thứ anh để lại trong cơ thể cô, nhắc
nhở cô rằng, người đàn ông bên cạnh đã trở thành người thân mật nhất của cô trên thế giới này.

“Anh hãy chú ý an toàn, đừng để mệt quá.” Lâm Thiển ngẩng đầu hôn anh.

Lệ Trí Thành ôm chặt cô, thì thầm: “Em hãy lên phòng ngủ thêm một lát.”

“Vâng.”

Anh buông người cô, lên xe taxi. Ô tô nhanh chóng rời khỏi khách sạn, biến mất khỏi tầm mắt.

Đây đã là tuần thứ tư kể từ khi hai người xa nhau, mỗi lần tiễn anh rời đi, Lâm Thiển vẫn cảm thấy trống trải. Cô kéo vạt áo khoác, quay người đi
vào trong khách sạn.

Phòng khách sạn không còn Lệ Trí Thành tựa
hồ khôi phục sự xa lạ trong giây lát. Lâm Thiển sắp xếp lại đồ dùng cá
nhân, tùy tiện mở quyển catalog áo cưới đặt trên bàn.

Bởi vì quá
bận rộn, Lệ Trí Thành giao toàn bộ việc chuẩn bị hôn lễ, từ chọn áo
cưới, khách sạn và nơi hưởng tuần trăng mật cho cô. Nhưng Lâm Thiển
biết, anh không muốn cô lo nghĩ nhiều nên mới làm vậy.

Anh thật sự muốn cô ở lại nơi này, đợi anh giải quyết mọi chuyện rồi đến đón cô.

Lâm Thiển thở dài, lật giở quyển catalog, ánh mắt dừng lại ở một kiểu trên
đó. Bộ váy này trễ ngực, hở vai, thắt eo, bên dưới là tầng tầng lớp lớp
xếp li. Bộ váy như bông hoa nở rộ, vây quanh cô dâu.

Đây là kiểu Lệ Trí Thành ưng ý. Bởi vì anh thích nên cô cũng thấy đẹp.

***

Hôm nay là thứ hai, Lâm Thiển đến văn phòng lúc chín giờ sáng.

Bởi vì mấy nhà máy của Minh Đức ở đại lục đều mới xây dựng, rất quy củ nên
công tác quản lý của cô cũng rất thuận lợi, công việc tương đối nhàn
rỗi.

Lâm Thiển mở máy tính xem tin tức, trên mạng quả nhiên tràn
ngập thông tin mấy nhãn hiệu chủ lực của DG thâm nhập vào các trung tâm
thương mại lớn và bắt đầu tiêu thụ ở cửa hàng chuyên kinh doanh sản phẩm Tư Mỹ Kỳ.

Tình hình này không thể tránh khỏi, người trong ngành
đều biết, Hiệp hội ngành túi xách do Ninh Duy Khải đứng đầu không ngừng
gây áp lực cho DG. Các đại lý và đơn vị hợp tác bị kẹp giữa hai bên rất
khó xử. Vì vậy, bước tiến của DG ở thị trường Trung Quốc không phải dễ
dàng và thuận lợi.

Vào thời khắc then chốt, anh chàng Ninh Duy
Khải cũng có nghĩa khí ra phết, Lâm Thiển nghĩ bụng. Có bài báo còn gọi
anh ta là thương nhân yêu nước.

Ninh Duy Khải đúng là đã đổi đời.

Tuy nhiên, Lâm Thiển biết rõ, đây chỉ là bước đầu tiên, chỉ có thể ngăn cản tiết tấu tiến vào thị trường của DG. Cuộc chiến thực sự vẫn chưa bắt
đầu.

Lại xem một lúc, thư ký mang đến một cái đĩa: “Giám đốc Lâm, đoạn băng video quay cuộc họp chiến lược vào tuần trước đã làm xong, có thể lưu hồ sơ rồi.”

“Được, để tôi xem đã.” Lâm Thiển bỏ cái đĩa vào ổ cứng máy tính.

Đây là cuộc họp chiến lược của toàn thể tầng lớp quản lý Ái Đạt vào tuần
trước, nhằm mục đích thảo luận về việc đối phó với hành động thu mua của DG. Ngay cả chủ tịch Từ Dung, bố Lệ Trí Thành cũng tham gia.

Lâm Thiển từng gặp ông bố chồng tương lai hai lần. Sau khi sống chung, Lệ
Trí Thành đưa cô đi viện điều dưỡng thăm ông. Ông Từ Dung đối xử với cô
hòa nhã thân thiện. Hai bên có ấn tượng khá tốt về nhau nhưng vẫn chưa
tiếp xúc sâu hơn.

Lâm Thiển bấm nút play, màn hình xuất hiện
nhiều người: Lệ Trí Thành, Cố Diên Chi, Lưu Đồng, Tiết Minh Đào… và chủ
tịch Từ Dung, ông già tóc bạc quắc thước ngồi ở vị trí đầu tiên. Hai bố
con Lệ Trí Thành tương đối giống nhau, đều có vóc dáng cao lớn và gương
mặt cương nghị.

Ông Từ Dung nhanh chóng phát biểu. Ông là người
có vị trí cao nhất, từng đại diện cho quyền uy và tín ngưỡng trong lòng
nhân viên Ái Đạt. Ông chậm rãi hồi tưởng lại quá trình lập nghiệp của
mình. Tất cả mọi người im lặng lắng nghe, Lệ Trí Thành ngồi bên cạnh
cũng rất tập trung.

Sau đó, ông chuyển đề tài: “Nghe nói gần đây
tập đoàn DG của Mỹ đề xuất mua Ái Đạt, điều kiện rất hấp dẫn. Họ cũng âm thầm liên lạc với các cổ đông nhỏ của công ty.”

Không khí trong phòng họp trở nên căng thẳng trong giây lát.

“Thời trẻ, tôi từng đi Mỹ khảo sát, cũng có đến thăm quan DG.” Ngữ khí của
ông Từ Dung rất thoải mái: “Tập đoàn này đúng là không tồi, nằm trong
Top 500 toàn cầu, là doanh nghiệp túi xách hàng đầu thế giới. Trước kia, bọn họ triển khai ở thị trường Trung Quốc ba năm mà không thành công.
Vì vậy, bây giờ họ nghĩ ra cách đơn giản hơn là mua lại doanh nghiệp.”

Ông vừa dứt lời, mọi người đều cười ồ. Khóe mắt Lệ Trí Thành cũng thấp thoáng ý cười nhàn nhạt.

Ông Từ Dung nói tiếp: “Ái Đạt có nên bán cho bọn họ hay không?” Ông đảo mắt một vòng, toàn thể im lặng như tờ.

“Không bán.” Ông nói chắc như đinh đóng cột: “Giá cao đến mức nào cũng không
bán. Một người con trai của tôi phấn đấu một đời dù ngắn ngủi vì Ái Đạt, cuối cùng mất trên đường đi công tác. Một người con trai của tôi…” Ông
quay sang Lệ Trí Thành: “Từ bỏ quân ngũ để về quản lý Ái Đạt. Ái Đạt
chứa đựng toàn bộ tâm huyết của hai con trai tôi, cũng chứa đựng tâm
huyết và tình cảm của mấy ngàn công nhân viên, bao gồm cả các vị ngồi
đây. Vì vậy, tôi sẽ không bao giờ bán Ái Đạt.”

Tiếng vỗ tay rào
rào vang lên, bầu không khí trở nên sôi động trong giây lát. Đặc biệt,
những “cựu thần” như Lưu Đồng đều lộ vẻ mặt phấn chấn.

Đợi tiếng
vỗ tay chấm dút, ông Từ Dung đảo mắt một vòng quanh phòng họp, đồng thời cất giọng nghiêm nghị: “Hôm nay tôi đến đây, một là tỏ rõ lập trường,
cũng là thống nhất suy nghĩ của các vị. Tôi không bán, các vị cũng đừng
bán, bởi vì Ái Đạt thuộc về mọi người. Nếu có người bán cổ phần trong
tay, tôi chỉ có thể nói, từ nay về sau, người đó không còn là bạn của Từ Dung tôi, không còn là nhân viên của tôi, cũng không còn là người của
Ái Đạt. Người đó đứng về phía đối lập Ái Đạt, thậm chí có thể nói, phản
bội sản phẩm của dân tộc. Người như vậy, Từ Dung tôi vĩnh viễn sẽ không
tha thứ.”

Cuộc họp kết thúc trong tiếng vỗ tay không dứt của mọi
người. Bây giờ xem lại đoạn băng này, Lâm Thiển vẫn thấy cảm động trước
lời phát biểu đầy sức lay động lòng người của bố chồng tương lai.

Quả nhiên hổ phụ sinh hổ tử.

Đầu óc cô chợt vụt qua một ý nghĩ khác, chắc ông Từ Dung không biết thân
phận của anh trai cô là nhà đầu tư đại diện cho phía Mỹ tới thu mua
doanh nghiệp túi xách. Với thái độ cứng rắn của ông, một khi biết được,
thể nào trong lòng ông cũng sẽ nảy sinh khoảng cách với cô.

Chắc chắn Lệ Trí Thành sẽ giấu bố anh.

Điều mà lúc này Lâm Thiển không ngờ tới, nhiều ngày sau, khi cô cho rằng sẽ không xảy ra lại lần lượt xảy ra.

Thậm chí ngay cả Lệ Trí Thành cũng không kịp đề phòng.

***

Dưới ánh nắng chói chang, Trần Tranh đưa một đoàn người do Tổng giám đốc khu vực Châu Á Thái Bình Dương của tập đoàn DG dẫn đầu đi thăm quan nhà máy sản xuất của Tư Mỹ Kỳ ở ngoại ô phía đông thành phố Lâm.

Đang là buổi chiều, các dây chuyền sản xuất chạy hết công suất, công nhân mặc
đồng phục màu xanh lam tất bật luôn tay luôn chân. Chứng kiến cảnh tượng này, đám người nước ngoài liên tục gật đầu, bày tỏ sự hài lòng.

Đối với tình hình hiện tại của Tư Mỹ Kỳ, Trần Tranh cũng tương đối hài
lòng. Sau khi tin tức Tư Mỹ Kỳ bị DG mua cổ phần được công bố, các nhà
cung ứng và đại lý trước đó vốn tỏ ra lạnh nhạt với Tư Mỹ Kỳ lần lượt
thay đổi thái độ. Tuy họ không đến mức ân cần niềm nở, nhưng ít nhất
cũng không dám đắc tội anh ta.

Còn người tiêu dùng cũng có tâm lý sính ngoại. Kể từ khi Tư Mỹ Kỳ trở thành công ty được nước ngoài bỏ vốn đầu tư, lượng tiêu thụ tại các cửa hàng tăng đáng kể. Sau khi DG rót
tiền, nhà máy của anh ta bắt đầu hoạt động lại.

Một vòng tuần
hoàn tốt đẹp như vậy, nếu không phải nhờ những người nước ngoài có vẻ
lịch sự nhưng thực chất tham lam và ngạo mạn này, Trần Tranh khó có thể
làm được.

Có câu mời thần dễ, tiễn thần khó, Trần Tranh tưởng
cuộc thị sát hôm nay kết thúc tốt đẹp, anh ta có thể che mắt đám người
nước ngoài. Ai ngờ lúc đi ra cổng nhà máy, Tổng giám đốc khu vực Châu Á
Thái Bình Dương của DG cất giọng nghiêm nghị:

“Ben, anh có thể giải thích với tôi, số hàng để ở kho số Năm là thế nào không?”

Ben là tên tiếng anh mà Trần Tranh tự đặt vào mấy hôm trước, để tiện giao
lưu với người nước ngoài. Anh ta giật mình nhưng vẫn không thừa nhận:
“Ngài Charles, đó là sản phẩm túi xách thông thường của chúng tôi.”

Charles là người Australia cao to ngoài bốn mươi tuổi. Anh ta có đôi mắt xanh
biếc, sống mũi cao và làn da trắng trơn láng. Những yếu tố này khiến bộ
dạng của anh ta có phần trẻ con.

Charles lắc đầu: “Ben, anh
không nói thật rồi. Tôi đã xem báo cáo kiểm nghiệm của lô hàng đó, tỷ lệ sản phẩm không đạt yêu cầu rất cao. Nhiều sản phẩm có sự chênh lệch về
màu sắc, đường may bên trong lộn xộn. Thậm chí một số còn không phù hợp
với tờ giới thiệu sản phẩm, sử dụng vật liệu kém chất lượng. Tôi đoán…
lô hàng này làm vội đúng không?”

Anh ta nói xong, tất cả mọi người đều im lặng. Đám nhân viên của Trần Tranh đưa mắt nhìn nhau.

Trần Tranh chột dạ, vì lô hàng này đúng là làm rất vội.

Nửa năm trước, khi thị trường túi xách thông thường của Tân Bảo Thụy thu
hẹp, Trần Tranh cầm cố tài sản để vay ngân hàng, tạo ra series sản phẩm
túi xách thông thường này. Lúc bấy giờ, bởi vì Tư Mỹ Kỳ đã rơi xuống đáy vực, nhiều công nhân bỏ việc, quay vòng vốn gặp khó khăn. Vì vậy, chất
lượng sản phẩm mới giảm sút.

Tuy nhiên, phần lớn sản phẩm của lô
hàng này vẫn được dùng loại vật liệu tốt. Nếu không để ý kỹ, người tiêu
dùng tuyệt đối không phát hiện ra vấn đề.

Hôm nay Charles đến thị sát, Trần Tranh đặc biệt dặn dò nhân viên nhà kho, bỏ những sản phẩm tốt lên trên.

Tài liệu mà Tư Mỹ Kỳ chuyển giao cho phía nước ngoài có thể xếp đầy nhà,
Trần Tranh tưởng Boss lớn như Charles sẽ không xem kỹ. Ai ngờ anh ta đã
xem bản báo cáo kiểm nghiệm ở đâu đó.

Trần Tranh hơi ảo não, lần này anh ta quá sơ ý.

Lúc này, mấy người nước ngoài bắt đầu thảo luận. Bọn họ đến từ nhiều quốc
gia khác nhau, tiếng Anh mang khẩu âm khác nhau, ầm ĩ đến mức Trần Tranh đau cả đầu.

“Quý vị.” Anh ta nở nụ cười tươi, cắ ngang lời bọn họ: “Tôi có thể giải thích vài câu được không?”

Đối phương lập tức im lặng.

Trần Tranh mỉm cười: “Lô hàng này đúng là tồn tại vấn đề nhất định về chất
lượng, vì vậy chúng tôi không định tiêu thụ ở thành phố cấp một, mà định bán ở thị trường cấp hai, cấp ba với giá thấp…”

Anh ta còn chưa
nói hết câu, Charles lại một lần nữa lắc đầu: “Ben, sao anh có thể nghĩ
như vậy? Chất lượng luôn là mục tiêu hàng đầu mà DG theo đuổi. Kể cả sản phẩm giá rẻ cũng phải đảm bảo chất lượng. Không được, tôi không đồng
ý.”

Trần Tranh cố nhẫn nhịn, tiếp tục giữ nụ cười trên môi: “Charles, anh có thể nghe tôi nói hết câu?”

Charles mở to mắt nhìn anh ta.

Trần Tranh tiếp tục lên tiếng: “Sở dĩ các vị có hứng thú với Tư Mỹ Kỳ chúng
tôi, một mặt do chúng tôi là công ty lớn, có mạng lưới tiêu thụ rộng
khắp cả nước. Những thành phố cấp ba, thậm chí làng xã, nơi mà Ái Đạt và Tân Bảo Thụy còn chưa đặt chân tới, chúng tôi đều có đại lý. Đây là
điều rất quan trọng đối với việc DG chiếm lĩnh thị trường Trung Quốc
trong tương lai.

Mặt khác, chúng tôi hiểu tình hình trong nước
hơn các anh. Trung Quốc không giống nước Mỹ và Australia. Các thành phố
của chúng tôi phát triển không đồng đều. Khu vục giàu có như cầu của khu vực giàu, khu vực nghèo có phương thức tiêu thụ của khu vực nghèo. Theo kinh nghiệm của tôi, những sản phẩm mà các anh cho rằng chất lượng
không đạt yêu cầu, nhưng bán đến thành phố cấp hai, cấp ba, hoàn toàn
không thành vấn đề. Thậm chí nó còn tiêu thụ rất tốt, mang lại lợi nhuận cao. Hơn nữa, việc này không mâu thuẫn với việc tiêu thụ sản phẩm cao
cấp của chúng ta.”

Trần Tranh nói đâu ra đấy, nhưng Charles và mấy người nước ngoài vẫn nhăn mặt nhíu mày.

“Không, Ben!” Charles lên tiếng: “Anh nói rất có lý, nhưng những sản phẩm này
đi ngược lại tôn chỉ doanh nghiệp mà DG theo đuổi trong hơn một trăm năm qua. Nếu những sản phẩm như vậy xuất hiện mạng lưới của DG, chúng tôi
không thể giải thích với công ty mẹ bên Mỹ, cũng ảnh hưởng nghiêm trọng
đến tình hình của tập đoàn. Vì vậy, tôi cho rằng, lô sản phẩm này phải
lập tức rút khỏi thị trường. Chúng tôi không thể vì lợi nhuận nhất thời
mà bỏ qua nguyên tắc. Chuyện này không thể thương lượng, mong anh hãy…”
Anh ta chuyển sang nói bằng thứ tiếng Trung ngọng nghịu: “ Lập tức giải
quyết cho tôi.”

Kể từ khi DG mua cổ phần của Tư Mỹ Kỳ đến nay, đây là lần đầu tiên hai bên xảy ra bất đồng về vấn đề kinh doanh.

Tất nhiên, tình trạng tương tự sau này còn xuất hiện nhiều lần. Đây là nỗi
đau mà gần như những doanh nghiệp tư nhân Trung Quốc “bán thân” cho nước ngoài nào cũng phải đối mặt.

Vào thời khắc này, Trần Tranh nhận thức một cách sâu sắc nỗi đau đó.

Mấy người nước ngoài ở phía đối diện thì thầm thảo luận, còn nhìn anh ta
bằng ánh mắt không tán thành. Người nước ngoài nhiều lúc thật sự không
biết làm người, thẳng thắn đến mức khiến người khác muốn thổ huyết.

Một số cấp dưới người Trung Quốc đứng sau Trần Tranh giữ thái độ trầm mặc.
Bởi vì ông chủ mất hết thể diện, bọn họ cũng không dám lên tiếng.

Im lặng vài giây, Trần Tranh mỉm cười: “Được thôi, tôi đồng ý với quan điểm của anh. Tôi sẽ lập tức cử người xử lý ngay.”

Charles nghe xong nở nụ cười tươi, vui vẻ ôm vai anh ta.

“Ben, cảm ơn anh đã thông cảm cho chúng tôi.” Charles cất giọng niềm nở: “Tôi tin chúng ta sẽ hợp tác rất tốt.”

Trần Tranh bật cười thành tiếng: “Đó là lẽ đương nhiên.”

Những người xung quanh đều cười. Trần Tranh cùng bọn họ đi ra ngoài, trong lòng thầm chửi thể một câu.

***

Vài tiếng đồng hồ sau, Trần Tranh và mấy tâm phúc đứng ở cổng nhà máy, nhìn đống hàng “không đạt yêu cầu” đang được đóng lên ô tô.

Đám tâm
phúc cũng xót ruột, một người lên tiếng: “Trần tổng, ít nhất cũng sáu
đến bảy mươi phần trăm số sản phẩm của lô hàng này có thể đem tiêu thụ
bình thường.”

Một người khác nói: “Lô hàng này do chúng ta đầu tư sản xuất, tổn thất cũng do chúng ta gánh chịu. Hơn nữa vào cuối năm
nay, sổ sách công ty không ra sao, theo bản thỏa thuận, Trần tổng sẽ bị
tước quyền quản lý. Không phải mấy người Australia có ý này đấy chứ?”

Sắc mặt Trần Tranh rất tệ. Anh ta đột nhiên nhớ tới mấy tháng trước, anh ta đứng trước dây chuyền sản xuất lô hàng này với tinh thần phấn chấn.
Trong con mắt của anh ta lúc bấy giờ, thị trường túi xách thông thường
là miếng thịt béo ngậy nhả ra từ miệng người khác. Ai ra tay trước, kẻ
đó sẽ giành phần thắng.

Nhưng sự thật bao giờ cũng tàn khốc.

Series túi xách thông thường Aier của Lệ Trí Thành sớm không ra, muộn không
ra, mà tung đúng lúc toàn bộ sản phẩm của Trần Tranh đã được sản xuất,
chuẩn bị đưa vào thị trường. Nếu Aier ra sớm hơn một chút, anh ta sẽ
không có nhiều hàng tồn như vậy, nếu muộn một chút, không biết chừng anh ta đã chiếm lĩnh thị trường.

Chuyện cũ đã trở thành ký ức không
thể thay đổi, Trần Tranh cất giọng lạnh lùng: “Lẽ nào tôi không biết
Charles có ý đồ gì? Mặc kệ bọn họ, hãy chuyển lô sản phẩm này đến các
cửa hàng thuộc khu vực hẻo lánh xa xôi. Cử người theo dõi đám Charles,
nếu bị phát hiện thì bảo các cửa hàng tạm thời gỡ hàng xuống, để mọi
chuyện qua đi là được.”

Sáng ngày hôm sau, nghe tin Trần Tranh đã xử lý toàn bộ lô phế phẩm, Charles rất vui mừng. Đồng thời, anh ta cũng triệu tập cuộc họp chiến lược bàn kế hoạch tiếp theo.

Phòng hội
nghị lớn ngồi kín người, Charles ngồi ở vị trí đầu tiên, hào hứng phát
biểu: “Người Trung Quốc có câu “mã thủ thị thiêm[1]”. Bây giờ Lệ Trí
Thành chính là “đầu ngựa” của ngành túi xách Trung Quốc.”

[1] “Mã thủ” có nghĩa là “Đầu ngựa”. “Mã thủ thị thiêm”: thời xưa, binh lính
thường xem đầu ngựa của chủ tướng để quyết định tiến hay lùi. Câu này có nghĩa: hành động theo người khác, bắt chước theo người khác.

Phòng hội nghị yên lặng như tờ. Mọi người đều biết sự ví von của anh ta rất chuẩn xác.

Ái Đạt từ chối bán cổ phần, thái độ của Tân Bảo Thụy lập lờ không rõ ràng. Vì vậy, hoạt động thu mua của DG gặp trở ngại toàn diện. Mọi người đều
biết rõ, Tân Bảo Thụy đang quan sát Ái Đạt. Không riêng bọn họ, các
doanh nghiệp túi xách khác cũng vậy.

Muốn hoàn thành kế hoạch thu mua, DG phải giải quyết Ái Đạt trước.

Theo thông lệ của tập đoàn đa quốc gia này, nếu trực tiếp thu mua không
thành công, họ sẽ triển khai cuộc tấn công trên thị trường.

DG sẽ lợi dụng ưu thế tuyệt đối của mình, đánh bại doanh nghiệp bản xứ, cuối cùng mua lại cổ phần với giá rẻ.

“Trung Quốc còn một câu nói nữa, là mềm không xong thì chơi rắn.” Charles có
phần dương dương tự đắc, tựa hồ bản thân anh ta cho rằng câu nói này rất thú vị. Đại diện phía Trung Quốc do Trần Tranh dẫn đầu ngồi im, sắc mặt không một chút biểu cảm.

“Căn cứ vào mạng lưới tiêu thụ của Tư
Mỹ Kỳ và hiện trạng tiêu dùng của Trung Quốc, tôi và Ben đã thảo luận và quyết định, đưa những nhãn hiệu loại hai và ba trực thuộc DG vào thị
trường Trung Quốc trước.” Nhắc đến nghiệp vụ, Charles tỏ ra nghiêm túc:
“Mấy nhãn hiệu này cũng mang lại lợi nhuận rất lớn cho DG. Chúng tôi tin tưởng sẽ được đại đa số người tiêu dùng Trung Quốc chấp nhận.”

Mọi người vỗ tay hoan hô, Trần Tranh mỉm cười. Sản phẩm của mấy nhãn hiệu
này bất kể về chất lượng hay mẫu mã cũng đều bảo đảm. Không thể không
thừa nhận, nhãn hiệu quốc tế đúng là nhãn hiệu quốc tế, sản phẩm khác
hoàn toàn. Một khi tung ra thị trường, nhất định sẽ hạ gục Lệ Trí Thành
và Ninh Duy Khải. Tư Mỹ Kỳ của anh ta có thể nhân cơ hội này, đoạt lại
vị trí trên thị trường.

Lúc này, Charles quay sang Lâm Mạc Thần
ngồi bên cạnh. Là người đại diện của phía nước ngoài, anh cũng được mời
tham gia cuộc họp ngày hôm nay.

“Jason!” Ngữ khí của Charles hết sức thân mật: “Anh cho rằng cách làm này của chúng tôi có khả thi không?”

Lâm Mạc Thần cười cười: “Tôi làm nghề đầu tư, không tiện phát biểu ý kiến về công việc kinh doanh.”

“Come on” Charles cười: “Jason, ai mà chẳng biết trước khi bước vào lĩnh vực
đầu tư, công ty của anh ta đã lên sàn chứng khoán NASDAQ[2], bây giờ ủy
thác cho người khác quản lý. Cho tôi ý kiến đi, được không?”

[2] Là một sàn giao dịch chứng khoán của Mỹ. Đây là sàn giao dịch lớn nhất Mỹ hiện nay.

Đây là lần đầu tiên mọi người, gồm cả Trần Tranh nghe nói đến vụ này. Bọn họ lại nhìn Lâm Mạc Thần bằng con mắt khác.

Lâm Mạc Thần cũng không từ chối, gật đầu nói: “Tôi không hiểu rõ về ngành
này nên không thể phát biểu ý kiến cụ thể. Có điều, anh chọn nhãn hiệu
loại hai, ba là rất phù hợp với thị trường Trung Quốc, cũng đem lại lợi
nhuận lớn hơn.”

Charles sáng mắt: “Anh đã nói trúng những suy
nghĩ trong lòng tôi. Jason, tại sao anh chỉ phụ trách thu mua Tư Mỹ Kỳ
và Tân Bảo Thụy, mà không phụ trách Ái Đạt? Nếu anh tham gia, tôi tin
hiệu quả sẽ càng tốt hơn.”

Lời nói vừa dứt, mọi người đều dồn ánh mắt về phía Lâm Mạc Thần. Trần Tranh cũng im lặng nhìn anh.

Ai ngờ Lâm Mạc Thần dường như phát giác ánh mắt của Trần Tranh, lập tức liếc anh ta một cái.

Trần Tranh giật mình, bởi ánh mắt của Lâm Mạc Thần như thông suốt, như coi thường, cũng giống… cảnh cáo.

Lâm Mạc Thần nhanh chóng thu hồi ánh mắt, mỉm cười với Charles: “Là vấn đề
cá nhân. Hơn nữa tinh lực của tôi có hạn, để đồng nghiệp của tôi làm
càng thích hợp hơn.”

***

Lại tới buổi chiều ngày thứ Sáu. Lâm Thiển mặc bộ đồ xanh công nhân, đứng trước một dây chuyền sản xuất. Bên cạnh cô là bốn, năm thợ lành nghề, đang cho cô xem mấy loại vật
liệu.

Lâm Thiển xem đếm loại nào cũng lắc đầu.

“Không được, cái này dày quá.”

“Cái này chỉ số chống mài mòn quá thấp.”

“Vật liệu này thực sự không đẹp…”

Bốn, năm loại vật liệu đều không đạt yêu cầu, tổ trưởng công nhân có chút
bất lực: “Giám đốc Lâm, rốt cuộc cô muốn loại vật liệu như thế nào?”

Lâm Thiển nghẫm nghĩ, đáp: “Tôi muốn loại vật liệu nhẹ nhất, bền nhất, cũng đẹp nhất, phụ nữ nhìn là thích ngay.”

Tổ trưởng công nhân: “…”

Lâm Thiển phì cười: “Là tôi nói chung chung quá. Vậy đi, tôi sẽ chọn mấy
màu sắc và loại hình vật liệu, các anh thử cải tiến xem sao. Đây là tôi
nhờ các anh làm với danh nghĩa cá nhân. Tôi sẽ phát tiền thưởng riêng
cho các anh, bảo đảm khiến các anh hài lòng. Nhưng các anh nhớ giữ bí
mật giùm tôi.”

Mọi người đều cười, kêu giám đốc Lâm không cần
khách sáo, có việc gì nói một câu là được. Bọn họ đều biết, kể từ khi
Lâm Thiển tiếp quản chi nhánh công ty Minh Đức ở đại lục đến nay, phong
cách quản lý của cô dứt khoát nhưng cũng thân thiện, không bao giờ nuốt
lời. Cô tuyên bố tiền thưởng khiến bọn họ hài lòng, vậy thì nhất định sẽ là một khoản hậu hĩnh. Sự nhờ vả này lại không tốn nhiều công sức, đám
công nhân cầu còn không được ấy chứ.

Trò chuyện một lúc, Lâm Thiển mới rời nhà xưởng. Vừa đi ra ngoài, điện thoại của cô đổ chuông.

Mỗi tuần vào giờ này, đương nhiên là Lệ Trí Thành gọi tới.

Trái tim Lâm Thiển dường như đập nhanh hơn. “Anh đến thành phố A rồi à?”

Không ngờ lần này Lệ Trí Thành khiến cô thất vọng: “Anh vẫn đang ở thành phố Lâm, phải đi công tác bây giờ.”

“Vậy à?” Lâm Thiển đáp: “Hẹn gặp anh vào tuần sau.”

“Không.” Giọng nói trầm thấp của anh vang lên ở đầu kia điện thoại: “Em đến đây đi.”

Lâm Thiển: “Hả?”

“Anh đã đặt vé máy bay đi Bắc Kinh vào tối nay cho em rồi. Nếu bây giờ em
lập tức đi sân bay thì vẫn còn kịp đấy.” Lệ Trí Thành tỏ ra bình thản.

Nhưng Lâm Thiển không bình tĩnh nổi: “Bây giờ? Em còn chưa thu dọn hành lý.”

“Ở nhà có.” Anh trả lời ngắn gọn: “Anh đã giúp em thu dọn rồi.”

Trống ngực Lâm Thiển đập thình thịch. Sao cô có cảm giác cùng anh trốn nhà ra đi thế này?

“Em có đi không?” Lệ Trí Thành hỏi.

Sao có thể không đi cơ chứ?

Lúc máy bay tới thành phố Bắc Kinh, đêm đã về khuya. Lâm Thiển mặc bộ áo sơ mi trắng và váy công sở đơn giản, xách túi đi ra ngoài. Cô nhanh chóng
nhìn thấy Lệ Trí Thành ở cửa ra sân bay.

Anh đã cởi bỏ bộ comple quen thuộc, mặc đồ bình thường, hai tay đút túi quần, nhìn cô chăm chú.

Lâm Thiển đi tới: “Sao gấp gáp thế?”

Lệ Trí Thành giơ tay ôm eo cô: “Xuân tiêu khổ đoản[3].”

[3] Xuân tiêu khổ đoản: đêm xuân đẹp đẽ luôn ngắn ngủi, thường hình dung thời khắc ngọt ngào của cặp vợ chồng mới cưới.

Lâm Thiển không nhịn được cười. Xem ra gần đây công việc tiến triển thuận
lợi nên tâm trạng của anh rất tốt. Vì vậy, anh mới nói câu suồng sã này.

Khách sạn nằm ở gần sân bay, Lâm Thiển hơi bất ngờ: “Sao chúng ta không ở trong thành phố.”

Lệ Trí Thành đáp: “Ngày mai chúng ta còn bay đi nơi khác.”

Nửa đêm, sau một hồi “tiểu biệt thắng tân hôn”, Lệ Trí Thành đè Lâm Thiển
dưới thân, vuốt ve tấm lưng trần của cô. Còn Lâm Thiển nằm sấp trên
giường, xem thông tin về vật liệu trên điện thoại.

Một lúc sau, cô quay đầu về phía anh, ánh mắt lấp lánh: “Chồng ơi, em có một ý tưởng.”

“Gì cơ?”

“Em muốn tự mình làm một nhãn hiệu.”

Lệ Trí Thành nhướng mắt nhìn cô. Lâm Thiển mỉm cười: “Có phải anh cho rằng đề xuất của em quá xa vời? Em biết bây giờ thị trường đã bão hòa, rất
khó có chỗ đứng cho nhãn hiệu mới. Nhưng…” Cô liếc anh một cái: “Em muốn thử, dựa vào khả năng của mình, tạo ra một nhãn hiệu hoàn toàn thuộc về em.”

“Được.” Lệ Trí Thành cắt ngang lời cô.

Lâm Thiển chớp mắt, không lên tiếng.

“Em có thể thử sức.” Lệ Trí Thành lật người Lâm Thiển, vuốt ve gương mặt
cô: “Bạn gái anh muốn chia một miếng bánh thị trường sao? Vậy thì với tư cách là người đúng đầu anh có nên tiêu diệt nhãn hiệu mới này hay
không?”

Một câu trêu ghẹo rất “tàn nhẫn” và mạnh mẽ. Lâm Thiển
trừng mắt với anh: “Anh dám? Sau này nơi nào có sản phẩm của Lâm Thiển,
mời Lệ Trí Thành tránh xa ba trượng không được xâm phạm.”

Lệ Trí Thành cúi đầu hôn cô: “Để anh nắm giữ cổ phần.”

Lâm Thiển giơ tay đẩy người anh: “Không. Đây là nhãn hiệu của riêng em,
không liên quan đến anh. Hơn nữa sau khi em làm ra, anh cũng không được
phát biểu ý kiến. Em sẽ hoàn toàn dựa vào khả năng của mình. Nếu thất
bại, em cũng sẽ chấp nhận. Nếu thành công…” Cô nhìn anh bằng ánh mắt đắc ý: “Anh đừng có thèm muốn sản phẩm của em, đến lúc đó em có thể cho anh tham gia cổ phần.”

Lâm Thiển không nói thật. Từ hôm nghe anh
trai nói “em là nhược điểm duy nhất của cậu ta”, cô cứ canh cánh trong
lòng. Tài năng của cô đương nhiên không thể sánh bằng Lệ Trí Thành,
nhưng cô cũng không tệ.

Cô luôn tôn sùng Lệ Trí Thành, muốn đứng
bên cạnh anh, từ trước đến giờ cô chưa bao giờ cảm thấy tự ti. Nhưng câu nói của Lâm Mạc Thần đã khơi gợi một tâm tình nào đó mà cô bỏ qua đã
lâu ở trong lòng. Thật ra, khi đứng dưới vầng hào quang sáng chói lọi
của một người nào đó trong một thời gian dài, bạn cũng sẽ thấy mệt mỏi,
tự ti, hoang mang và sợ đánh mất bản thân.

Vì vậy, ý tưởng tạo
dựng một nhãn hiệu thuộc về bản thân dần hình thành trong đầu óc Lâm
Thiển. Mục đích không phải vì kiếm tiền, mà chỉ muốn nhận rõ bản thân.

Điều này không liên quan đến Lệ Trí Thành.

Người phụ nữ của mình có tham vọng lập nghiệp, lại chỉ cho phép mình tham gia cổ phần, cảm giác của Lệ Trí Thành giống như trái tim đang bình lặng bị cô bóp nhẹ một cái.

Lệ Trí Thành có chút không thích ứng, bởi từ trước đến nay Lâm Thiển luôn nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Nhưng điều này cũng khiến anh nhìn thấy một người phụ nữ tự do và mới mẻ hơn. Từ đó, cô càng khơi gợi dục vọng chiếm hữu mãnh liệt từ nơi sâu thẳm
trong nội tâm của anh.

“Được.” Anh cúi đầu hôn lên môi cô: “Anh sẽ chờ đợi. Nhưng anh không bảo đảm sẽ không cưỡng ép thu mua trong tương lai.”

Lâm Thiển: “Đồ xấu xa.”

Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Thiển bị Lệ Trí Thành bế xuống giường.

“Chuyến bay sớm như vậy sao?” Lâm Thiển nghi hoặc, cô vốn tưởng còn ở Bắc Kinh nghỉ ngơi một ngày, đến tối mới lên đường.

Lệ Trí Thành cười cười, thu dọn hành lý của hai người, nắm tay cô đi ra cửa.

Đến lúc làm thủ tục lên máy bay, Lâm Thiển tròn mắt: “Chúng ta đi châu Âu sao?”

Họ chiếu của cô để ở nhà, nên visa làm từ lúc nào cô cũng không hay biết.
Cô cũng nghe nói kế hoạch đi công tác châu Âu của anh trong thời gan gần đây, bởi đó là một bước quan trọng trong cẩm nang diệu kế.

Nhưng không ngờ anh chẳng nói chẳng rằng đã “bắt cóc” cô đi cùng anh.

Tất nhiên kể cả vì công việc, chuyến đi châu Âu của hai người cũng sẽ trở thành hành trình ngọt ngào.

Lâm Thiển liếc Lệ Trí Thành, anh cũng bám người thật đấy.

Khi tia nắng ban mai đầu tiên chiếu vào phòng, Lâm Thiển mở mắt, ngắm người đàn ông nằm bên cạnh. Mái tóc ngắn đen nhánh phủ xuống trán, hốc mắt rất sâu, sống mũi thẳng và xương gò má đầy đặn, tạo thành đường nét gương mặt đầy nam tính. Ánh mắt Lâm Thiển dừng lại ở cái cằm luôn sạch sẽ mà cô yêu thích.Lâm Thiển động lòng, chống tay vào ngực anh, ngẩng đầu hôn lên nơi đó. Bờ môi vừa chạm vào làn da, Lệ Trí Thành đã giơ tay ôm cô, đè cô xuống dưới thân.Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, Lâm Thiển lập tức đọc hiểu ánh mắt đó.“Anh lại muốn nữa à?” Cô hỏi nhỏ.“Ừ.” Lệ Trí Thành nhẹ nhàng thúc cô một cái.Phòng của Lâm Thiển ở tầng trên cùng khách sạn, từ cửa sổ có thể ngắm con sông chảy qua thành phố. Bây giờ là mùa thu đẹp nhất ở thành phố A, ngọn gió đầu thu mát rượi thổi qua dòng sông và rừng cây, giống một bàn tay dịu dàng lướt qua người bạn, cuối cùng chỉ còn lại sự tĩnh mịch thanh thản.Lâm Thiển và Lệ Trí Thành chìm trong cuộc ái ân ngọt ngào khi anh đến đây vào buổi tối ngày hôm qua. Thời gian như bị lãng quên ở căn phòng này. Mới một tuần không gặp, nhưng cô cảm thấy đôi mắt của anh, đường nét gương mặt anh càng cuốn hút, càng đi sâu chiếm trọn trái tim cô.Vận động một lúc, Lệ Trí Thành rời khỏi người Lâm Thiển, giơ tay cầm bao cao su ở đầu giường.Lâm Thiển cười híp mắt trêu anh: “Anh vẫn còn dùng hàng Nhật cơ à? Chậc chậc, Lệ tổng nhớ đừng để người khác biết, bằng không sao có thể kêu gọi cả ngành tẩy chay công ty nước ngoài…”Lâm Thiển đã quên mất một điều quan trọng, cần phải suy nghĩ kỹ trước khi thách thức Lệ Trí Thành. Anh liếc cô một cái, đột nhiên ném bao cao su xuống đất rồi lại tiến vào: “Anh không dùng nữa.”Lâm Thiển: “…”Thấy anh tiếp tục vận động, Lâm Thiển vội lên tiếng: “Em sai rồi, em sai rồi được chưa nào? Anh mau đeo vào đi.”Ai ngờ anh nhìn cô chăm chú, đồng thời nâng mặt cô: “Không dùng được không em?”Giọng nói của anh vô cùng trầm ấm, tim Lâm Thiển đập rộn ràng.Anh có ý định rất nghiêm túc.Tuy hai người đã lên kế hoạch kết hôn vào bốn tháng sau, trước đó cũng từng thảo luận muốn sinh con trai hay con gái, Lệ Trí Thành nói thích con gái. Nhưng một người đàn ông chưa đến ba mươi tuổi, đang đứng trên đỉnh cao sự nghiệp như anh, vừa đính hôn đã muốn có con, sớm hơn những người đàn ông trên thương trường khác. Ninh Duy Khải đã ba mươi còn chưa có con.Lệ Trí Thành quả nhiên chỉ có “cái vỏ” của tuổi hai mươi, bên trong là người đàn ông trung niên chững chạc.Nghĩ tới kết luận này, Lâm Thiển không nhịn được cười.“Em cười gì thế?” Lệ Trí Thành hỏi.Lâm Thiển đương nhiên không nói thật, có điều, về chuyện con cái, cô cảm thấy cứ thuận theo tự nhiên là được. Do đó cô gật đầu: “Vậy thì không dùng nữa.”Ánh mắt Lệ Trí Thành lập tức biến đổi, xuất hiện tâm tình khó diễn tả. Chắc là… do xúc động.Bắt gặp vẻ xúc động trong mắt anh là một điều vô cùng hiếm thấy. Ngay cả cảm xúc đó cũng thâm trầm, kiềm chế, không dễ phát giác. Nếu không phải quen thuộc từng biểu cảm nhỏ của anh, Lâm Thiển chắc cũng không nhận ra. Điều này cũng khiến cô rung động.Cuối cùng khi đạt tới cao trào, Lâm Thiển mới phát hiện, lúc giữa hai người không có bất cứ ngăn cách nào, chất dịch ấm nóng của anh chảy trong người cô, cảm giác đó hoàn toàn khác bình thường.Trong lòng Lâm Thiển vô cùng cảm động. Trước đây, đọc sách gặp từ “tưới nước”, cô chẳng hề để ý. Nhưng vào thời khắc này, hóa ra thật sự chỉ hai từ “tưới nước” mới có thể khái quát cảm nhận của cô lúc này.Anh “tưới nước” cho cô bằng phương thức thân mật nhất, đẹp đẽ nhất của người đàn ông và người đàn bà.Gò má Lâm Thiển lại ửng đỏ. Sự thay đổi thần sắc ấy không lọt qua mắt Lệ Trí Thành, anh để cô gối đầu lên cánh tay mình, hỏi nhỏ: “Em lại nghĩ linh tinh gì thế?”Lâm Thiển không nhịn được cười, nói cho anh nghe lý luận “tưới nước.”Lệ Trí Thành nghe xong, miệng cười cười, nhưng ánh mắt nhìn cô ngày càng thâm trầm, nơi nào đó lại thức tỉnh.Lâm Thiển tròn mắt: “Anh lại…”“Là em khơi gợi trước.” Lệ Trí Thành cất giọng trầm khàn.“Em đâu có.”Lệ Trí Thành im lặng nhìn cô, tất nhiên là có. Câu trắng trợn như “anh tưới nước cho em” được cô nói bằng một giọng thản nhiên ngây thơ. Thử hỏi, liệu người đàn ông nào chịu nổi?Bởi vì sắp tới giờ ra sân bay, Lâm Thiển lại quá mệt mỏi nên cuối cùng Lệ Trí Thành đành đi tắm nước lạnh để hạ nhiệt.Trong lúc tiễn anh xuống dưới khách sạn, đón xe đi sân bay, thân thể Lâm Thiển vẫn có cảm giác lạ thường. Thứ anh để lại trong cơ thể cô, nhắc nhở cô rằng, người đàn ông bên cạnh đã trở thành người thân mật nhất của cô trên thế giới này.“Anh hãy chú ý an toàn, đừng để mệt quá.” Lâm Thiển ngẩng đầu hôn anh.Lệ Trí Thành ôm chặt cô, thì thầm: “Em hãy lên phòng ngủ thêm một lát.”“Vâng.”Anh buông người cô, lên xe taxi. Ô tô nhanh chóng rời khỏi khách sạn, biến mất khỏi tầm mắt.Đây đã là tuần thứ tư kể từ khi hai người xa nhau, mỗi lần tiễn anh rời đi, Lâm Thiển vẫn cảm thấy trống trải. Cô kéo vạt áo khoác, quay người đi vào trong khách sạn.Phòng khách sạn không còn Lệ Trí Thành tựa hồ khôi phục sự xa lạ trong giây lát. Lâm Thiển sắp xếp lại đồ dùng cá nhân, tùy tiện mở quyển catalog áo cưới đặt trên bàn.Bởi vì quá bận rộn, Lệ Trí Thành giao toàn bộ việc chuẩn bị hôn lễ, từ chọn áo cưới, khách sạn và nơi hưởng tuần trăng mật cho cô. Nhưng Lâm Thiển biết, anh không muốn cô lo nghĩ nhiều nên mới làm vậy.Anh thật sự muốn cô ở lại nơi này, đợi anh giải quyết mọi chuyện rồi đến đón cô.Lâm Thiển thở dài, lật giở quyển catalog, ánh mắt dừng lại ở một kiểu trên đó. Bộ váy này trễ ngực, hở vai, thắt eo, bên dưới là tầng tầng lớp lớp xếp li. Bộ váy như bông hoa nở rộ, vây quanh cô dâu.Đây là kiểu Lệ Trí Thành ưng ý. Bởi vì anh thích nên cô cũng thấy đẹp.***Hôm nay là thứ hai, Lâm Thiển đến văn phòng lúc chín giờ sáng.Bởi vì mấy nhà máy của Minh Đức ở đại lục đều mới xây dựng, rất quy củ nên công tác quản lý của cô cũng rất thuận lợi, công việc tương đối nhàn rỗi.Lâm Thiển mở máy tính xem tin tức, trên mạng quả nhiên tràn ngập thông tin mấy nhãn hiệu chủ lực của DG thâm nhập vào các trung tâm thương mại lớn và bắt đầu tiêu thụ ở cửa hàng chuyên kinh doanh sản phẩm Tư Mỹ Kỳ.Tình hình này không thể tránh khỏi, người trong ngành đều biết, Hiệp hội ngành túi xách do Ninh Duy Khải đứng đầu không ngừng gây áp lực cho DG. Các đại lý và đơn vị hợp tác bị kẹp giữa hai bên rất khó xử. Vì vậy, bước tiến của DG ở thị trường Trung Quốc không phải dễ dàng và thuận lợi.Vào thời khắc then chốt, anh chàng Ninh Duy Khải cũng có nghĩa khí ra phết, Lâm Thiển nghĩ bụng. Có bài báo còn gọi anh ta là thương nhân yêu nước.Ninh Duy Khải đúng là đã đổi đời.Tuy nhiên, Lâm Thiển biết rõ, đây chỉ là bước đầu tiên, chỉ có thể ngăn cản tiết tấu tiến vào thị trường của DG. Cuộc chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu.Lại xem một lúc, thư ký mang đến một cái đĩa: “Giám đốc Lâm, đoạn băng video quay cuộc họp chiến lược vào tuần trước đã làm xong, có thể lưu hồ sơ rồi.”“Được, để tôi xem đã.” Lâm Thiển bỏ cái đĩa vào ổ cứng máy tính.Đây là cuộc họp chiến lược của toàn thể tầng lớp quản lý Ái Đạt vào tuần trước, nhằm mục đích thảo luận về việc đối phó với hành động thu mua của DG. Ngay cả chủ tịch Từ Dung, bố Lệ Trí Thành cũng tham gia.Lâm Thiển từng gặp ông bố chồng tương lai hai lần. Sau khi sống chung, Lệ Trí Thành đưa cô đi viện điều dưỡng thăm ông. Ông Từ Dung đối xử với cô hòa nhã thân thiện. Hai bên có ấn tượng khá tốt về nhau nhưng vẫn chưa tiếp xúc sâu hơn.Lâm Thiển bấm nút play, màn hình xuất hiện nhiều người: Lệ Trí Thành, Cố Diên Chi, Lưu Đồng, Tiết Minh Đào… và chủ tịch Từ Dung, ông già tóc bạc quắc thước ngồi ở vị trí đầu tiên. Hai bố con Lệ Trí Thành tương đối giống nhau, đều có vóc dáng cao lớn và gương mặt cương nghị.Ông Từ Dung nhanh chóng phát biểu. Ông là người có vị trí cao nhất, từng đại diện cho quyền uy và tín ngưỡng trong lòng nhân viên Ái Đạt. Ông chậm rãi hồi tưởng lại quá trình lập nghiệp của mình. Tất cả mọi người im lặng lắng nghe, Lệ Trí Thành ngồi bên cạnh cũng rất tập trung.Sau đó, ông chuyển đề tài: “Nghe nói gần đây tập đoàn DG của Mỹ đề xuất mua Ái Đạt, điều kiện rất hấp dẫn. Họ cũng âm thầm liên lạc với các cổ đông nhỏ của công ty.”Không khí trong phòng họp trở nên căng thẳng trong giây lát.“Thời trẻ, tôi từng đi Mỹ khảo sát, cũng có đến thăm quan DG.” Ngữ khí của ông Từ Dung rất thoải mái: “Tập đoàn này đúng là không tồi, nằm trong Top 500 toàn cầu, là doanh nghiệp túi xách hàng đầu thế giới. Trước kia, bọn họ triển khai ở thị trường Trung Quốc ba năm mà không thành công. Vì vậy, bây giờ họ nghĩ ra cách đơn giản hơn là mua lại doanh nghiệp.”Ông vừa dứt lời, mọi người đều cười ồ. Khóe mắt Lệ Trí Thành cũng thấp thoáng ý cười nhàn nhạt.Ông Từ Dung nói tiếp: “Ái Đạt có nên bán cho bọn họ hay không?” Ông đảo mắt một vòng, toàn thể im lặng như tờ.“Không bán.” Ông nói chắc như đinh đóng cột: “Giá cao đến mức nào cũng không bán. Một người con trai của tôi phấn đấu một đời dù ngắn ngủi vì Ái Đạt, cuối cùng mất trên đường đi công tác. Một người con trai của tôi…” Ông quay sang Lệ Trí Thành: “Từ bỏ quân ngũ để về quản lý Ái Đạt. Ái Đạt chứa đựng toàn bộ tâm huyết của hai con trai tôi, cũng chứa đựng tâm huyết và tình cảm của mấy ngàn công nhân viên, bao gồm cả các vị ngồi đây. Vì vậy, tôi sẽ không bao giờ bán Ái Đạt.”Tiếng vỗ tay rào rào vang lên, bầu không khí trở nên sôi động trong giây lát. Đặc biệt, những “cựu thần” như Lưu Đồng đều lộ vẻ mặt phấn chấn.Đợi tiếng vỗ tay chấm dút, ông Từ Dung đảo mắt một vòng quanh phòng họp, đồng thời cất giọng nghiêm nghị: “Hôm nay tôi đến đây, một là tỏ rõ lập trường, cũng là thống nhất suy nghĩ của các vị. Tôi không bán, các vị cũng đừng bán, bởi vì Ái Đạt thuộc về mọi người. Nếu có người bán cổ phần trong tay, tôi chỉ có thể nói, từ nay về sau, người đó không còn là bạn của Từ Dung tôi, không còn là nhân viên của tôi, cũng không còn là người của Ái Đạt. Người đó đứng về phía đối lập Ái Đạt, thậm chí có thể nói, phản bội sản phẩm của dân tộc. Người như vậy, Từ Dung tôi vĩnh viễn sẽ không tha thứ.”Cuộc họp kết thúc trong tiếng vỗ tay không dứt của mọi người. Bây giờ xem lại đoạn băng này, Lâm Thiển vẫn thấy cảm động trước lời phát biểu đầy sức lay động lòng người của bố chồng tương lai.Quả nhiên hổ phụ sinh hổ tử.Đầu óc cô chợt vụt qua một ý nghĩ khác, chắc ông Từ Dung không biết thân phận của anh trai cô là nhà đầu tư đại diện cho phía Mỹ tới thu mua doanh nghiệp túi xách. Với thái độ cứng rắn của ông, một khi biết được, thể nào trong lòng ông cũng sẽ nảy sinh khoảng cách với cô.Chắc chắn Lệ Trí Thành sẽ giấu bố anh.Điều mà lúc này Lâm Thiển không ngờ tới, nhiều ngày sau, khi cô cho rằng sẽ không xảy ra lại lần lượt xảy ra.Thậm chí ngay cả Lệ Trí Thành cũng không kịp đề phòng.***Dưới ánh nắng chói chang, Trần Tranh đưa một đoàn người do Tổng giám đốc khu vực Châu Á Thái Bình Dương của tập đoàn DG dẫn đầu đi thăm quan nhà máy sản xuất của Tư Mỹ Kỳ ở ngoại ô phía đông thành phố Lâm.Đang là buổi chiều, các dây chuyền sản xuất chạy hết công suất, công nhân mặc đồng phục màu xanh lam tất bật luôn tay luôn chân. Chứng kiến cảnh tượng này, đám người nước ngoài liên tục gật đầu, bày tỏ sự hài lòng.Đối với tình hình hiện tại của Tư Mỹ Kỳ, Trần Tranh cũng tương đối hài lòng. Sau khi tin tức Tư Mỹ Kỳ bị DG mua cổ phần được công bố, các nhà cung ứng và đại lý trước đó vốn tỏ ra lạnh nhạt với Tư Mỹ Kỳ lần lượt thay đổi thái độ. Tuy họ không đến mức ân cần niềm nở, nhưng ít nhất cũng không dám đắc tội anh ta.Còn người tiêu dùng cũng có tâm lý sính ngoại. Kể từ khi Tư Mỹ Kỳ trở thành công ty được nước ngoài bỏ vốn đầu tư, lượng tiêu thụ tại các cửa hàng tăng đáng kể. Sau khi DG rót tiền, nhà máy của anh ta bắt đầu hoạt động lại.Một vòng tuần hoàn tốt đẹp như vậy, nếu không phải nhờ những người nước ngoài có vẻ lịch sự nhưng thực chất tham lam và ngạo mạn này, Trần Tranh khó có thể làm được.Có câu mời thần dễ, tiễn thần khó, Trần Tranh tưởng cuộc thị sát hôm nay kết thúc tốt đẹp, anh ta có thể che mắt đám người nước ngoài. Ai ngờ lúc đi ra cổng nhà máy, Tổng giám đốc khu vực Châu Á Thái Bình Dương của DG cất giọng nghiêm nghị:“Ben, anh có thể giải thích với tôi, số hàng để ở kho số Năm là thế nào không?”Ben là tên tiếng anh mà Trần Tranh tự đặt vào mấy hôm trước, để tiện giao lưu với người nước ngoài. Anh ta giật mình nhưng vẫn không thừa nhận: “Ngài Charles, đó là sản phẩm túi xách thông thường của chúng tôi.”Charles là người Australia cao to ngoài bốn mươi tuổi. Anh ta có đôi mắt xanh biếc, sống mũi cao và làn da trắng trơn láng. Những yếu tố này khiến bộ dạng của anh ta có phần trẻ con.Charles lắc đầu: “Ben, anh không nói thật rồi. Tôi đã xem báo cáo kiểm nghiệm của lô hàng đó, tỷ lệ sản phẩm không đạt yêu cầu rất cao. Nhiều sản phẩm có sự chênh lệch về màu sắc, đường may bên trong lộn xộn. Thậm chí một số còn không phù hợp với tờ giới thiệu sản phẩm, sử dụng vật liệu kém chất lượng. Tôi đoán… lô hàng này làm vội đúng không?”Anh ta nói xong, tất cả mọi người đều im lặng. Đám nhân viên của Trần Tranh đưa mắt nhìn nhau.Trần Tranh chột dạ, vì lô hàng này đúng là làm rất vội.Nửa năm trước, khi thị trường túi xách thông thường của Tân Bảo Thụy thu hẹp, Trần Tranh cầm cố tài sản để vay ngân hàng, tạo ra series sản phẩm túi xách thông thường này. Lúc bấy giờ, bởi vì Tư Mỹ Kỳ đã rơi xuống đáy vực, nhiều công nhân bỏ việc, quay vòng vốn gặp khó khăn. Vì vậy, chất lượng sản phẩm mới giảm sút.Tuy nhiên, phần lớn sản phẩm của lô hàng này vẫn được dùng loại vật liệu tốt. Nếu không để ý kỹ, người tiêu dùng tuyệt đối không phát hiện ra vấn đề.Hôm nay Charles đến thị sát, Trần Tranh đặc biệt dặn dò nhân viên nhà kho, bỏ những sản phẩm tốt lên trên.Tài liệu mà Tư Mỹ Kỳ chuyển giao cho phía nước ngoài có thể xếp đầy nhà, Trần Tranh tưởng Boss lớn như Charles sẽ không xem kỹ. Ai ngờ anh ta đã xem bản báo cáo kiểm nghiệm ở đâu đó.Trần Tranh hơi ảo não, lần này anh ta quá sơ ý.Lúc này, mấy người nước ngoài bắt đầu thảo luận. Bọn họ đến từ nhiều quốc gia khác nhau, tiếng Anh mang khẩu âm khác nhau, ầm ĩ đến mức Trần Tranh đau cả đầu.“Quý vị.” Anh ta nở nụ cười tươi, cắ ngang lời bọn họ: “Tôi có thể giải thích vài câu được không?”Đối phương lập tức im lặng.Trần Tranh mỉm cười: “Lô hàng này đúng là tồn tại vấn đề nhất định về chất lượng, vì vậy chúng tôi không định tiêu thụ ở thành phố cấp một, mà định bán ở thị trường cấp hai, cấp ba với giá thấp…”Anh ta còn chưa nói hết câu, Charles lại một lần nữa lắc đầu: “Ben, sao anh có thể nghĩ như vậy? Chất lượng luôn là mục tiêu hàng đầu mà DG theo đuổi. Kể cả sản phẩm giá rẻ cũng phải đảm bảo chất lượng. Không được, tôi không đồng ý.”Trần Tranh cố nhẫn nhịn, tiếp tục giữ nụ cười trên môi: “Charles, anh có thể nghe tôi nói hết câu?”Charles mở to mắt nhìn anh ta.Trần Tranh tiếp tục lên tiếng: “Sở dĩ các vị có hứng thú với Tư Mỹ Kỳ chúng tôi, một mặt do chúng tôi là công ty lớn, có mạng lưới tiêu thụ rộng khắp cả nước. Những thành phố cấp ba, thậm chí làng xã, nơi mà Ái Đạt và Tân Bảo Thụy còn chưa đặt chân tới, chúng tôi đều có đại lý. Đây là điều rất quan trọng đối với việc DG chiếm lĩnh thị trường Trung Quốc trong tương lai.Mặt khác, chúng tôi hiểu tình hình trong nước hơn các anh. Trung Quốc không giống nước Mỹ và Australia. Các thành phố của chúng tôi phát triển không đồng đều. Khu vục giàu có như cầu của khu vực giàu, khu vực nghèo có phương thức tiêu thụ của khu vực nghèo. Theo kinh nghiệm của tôi, những sản phẩm mà các anh cho rằng chất lượng không đạt yêu cầu, nhưng bán đến thành phố cấp hai, cấp ba, hoàn toàn không thành vấn đề. Thậm chí nó còn tiêu thụ rất tốt, mang lại lợi nhuận cao. Hơn nữa, việc này không mâu thuẫn với việc tiêu thụ sản phẩm cao cấp của chúng ta.”Trần Tranh nói đâu ra đấy, nhưng Charles và mấy người nước ngoài vẫn nhăn mặt nhíu mày.“Không, Ben!” Charles lên tiếng: “Anh nói rất có lý, nhưng những sản phẩm này đi ngược lại tôn chỉ doanh nghiệp mà DG theo đuổi trong hơn một trăm năm qua. Nếu những sản phẩm như vậy xuất hiện mạng lưới của DG, chúng tôi không thể giải thích với công ty mẹ bên Mỹ, cũng ảnh hưởng nghiêm trọng đến tình hình của tập đoàn. Vì vậy, tôi cho rằng, lô sản phẩm này phải lập tức rút khỏi thị trường. Chúng tôi không thể vì lợi nhuận nhất thời mà bỏ qua nguyên tắc. Chuyện này không thể thương lượng, mong anh hãy…” Anh ta chuyển sang nói bằng thứ tiếng Trung ngọng nghịu: “ Lập tức giải quyết cho tôi.”Kể từ khi DG mua cổ phần của Tư Mỹ Kỳ đến nay, đây là lần đầu tiên hai bên xảy ra bất đồng về vấn đề kinh doanh.Tất nhiên, tình trạng tương tự sau này còn xuất hiện nhiều lần. Đây là nỗi đau mà gần như những doanh nghiệp tư nhân Trung Quốc “bán thân” cho nước ngoài nào cũng phải đối mặt.Vào thời khắc này, Trần Tranh nhận thức một cách sâu sắc nỗi đau đó.Mấy người nước ngoài ở phía đối diện thì thầm thảo luận, còn nhìn anh ta bằng ánh mắt không tán thành. Người nước ngoài nhiều lúc thật sự không biết làm người, thẳng thắn đến mức khiến người khác muốn thổ huyết.Một số cấp dưới người Trung Quốc đứng sau Trần Tranh giữ thái độ trầm mặc. Bởi vì ông chủ mất hết thể diện, bọn họ cũng không dám lên tiếng.Im lặng vài giây, Trần Tranh mỉm cười: “Được thôi, tôi đồng ý với quan điểm của anh. Tôi sẽ lập tức cử người xử lý ngay.”Charles nghe xong nở nụ cười tươi, vui vẻ ôm vai anh ta.“Ben, cảm ơn anh đã thông cảm cho chúng tôi.” Charles cất giọng niềm nở: “Tôi tin chúng ta sẽ hợp tác rất tốt.”Trần Tranh bật cười thành tiếng: “Đó là lẽ đương nhiên.”Những người xung quanh đều cười. Trần Tranh cùng bọn họ đi ra ngoài, trong lòng thầm chửi thể một câu.***Vài tiếng đồng hồ sau, Trần Tranh và mấy tâm phúc đứng ở cổng nhà máy, nhìn đống hàng “không đạt yêu cầu” đang được đóng lên ô tô.Đám tâm phúc cũng xót ruột, một người lên tiếng: “Trần tổng, ít nhất cũng sáu đến bảy mươi phần trăm số sản phẩm của lô hàng này có thể đem tiêu thụ bình thường.”Một người khác nói: “Lô hàng này do chúng ta đầu tư sản xuất, tổn thất cũng do chúng ta gánh chịu. Hơn nữa vào cuối năm nay, sổ sách công ty không ra sao, theo bản thỏa thuận, Trần tổng sẽ bị tước quyền quản lý. Không phải mấy người Australia có ý này đấy chứ?”Sắc mặt Trần Tranh rất tệ. Anh ta đột nhiên nhớ tới mấy tháng trước, anh ta đứng trước dây chuyền sản xuất lô hàng này với tinh thần phấn chấn. Trong con mắt của anh ta lúc bấy giờ, thị trường túi xách thông thường là miếng thịt béo ngậy nhả ra từ miệng người khác. Ai ra tay trước, kẻ đó sẽ giành phần thắng.Nhưng sự thật bao giờ cũng tàn khốc.Series túi xách thông thường Aier của Lệ Trí Thành sớm không ra, muộn không ra, mà tung đúng lúc toàn bộ sản phẩm của Trần Tranh đã được sản xuất, chuẩn bị đưa vào thị trường. Nếu Aier ra sớm hơn một chút, anh ta sẽ không có nhiều hàng tồn như vậy, nếu muộn một chút, không biết chừng anh ta đã chiếm lĩnh thị trường.Chuyện cũ đã trở thành ký ức không thể thay đổi, Trần Tranh cất giọng lạnh lùng: “Lẽ nào tôi không biết Charles có ý đồ gì? Mặc kệ bọn họ, hãy chuyển lô sản phẩm này đến các cửa hàng thuộc khu vực hẻo lánh xa xôi. Cử người theo dõi đám Charles, nếu bị phát hiện thì bảo các cửa hàng tạm thời gỡ hàng xuống, để mọi chuyện qua đi là được.”Sáng ngày hôm sau, nghe tin Trần Tranh đã xử lý toàn bộ lô phế phẩm, Charles rất vui mừng. Đồng thời, anh ta cũng triệu tập cuộc họp chiến lược bàn kế hoạch tiếp theo.Phòng hội nghị lớn ngồi kín người, Charles ngồi ở vị trí đầu tiên, hào hứng phát biểu: “Người Trung Quốc có câu “mã thủ thị thiêm[1]”. Bây giờ Lệ Trí Thành chính là “đầu ngựa” của ngành túi xách Trung Quốc.”[1] “Mã thủ” có nghĩa là “Đầu ngựa”. “Mã thủ thị thiêm”: thời xưa, binh lính thường xem đầu ngựa của chủ tướng để quyết định tiến hay lùi. Câu này có nghĩa: hành động theo người khác, bắt chước theo người khác.Phòng hội nghị yên lặng như tờ. Mọi người đều biết sự ví von của anh ta rất chuẩn xác.Ái Đạt từ chối bán cổ phần, thái độ của Tân Bảo Thụy lập lờ không rõ ràng. Vì vậy, hoạt động thu mua của DG gặp trở ngại toàn diện. Mọi người đều biết rõ, Tân Bảo Thụy đang quan sát Ái Đạt. Không riêng bọn họ, các doanh nghiệp túi xách khác cũng vậy.Muốn hoàn thành kế hoạch thu mua, DG phải giải quyết Ái Đạt trước.Theo thông lệ của tập đoàn đa quốc gia này, nếu trực tiếp thu mua không thành công, họ sẽ triển khai cuộc tấn công trên thị trường.DG sẽ lợi dụng ưu thế tuyệt đối của mình, đánh bại doanh nghiệp bản xứ, cuối cùng mua lại cổ phần với giá rẻ.“Trung Quốc còn một câu nói nữa, là mềm không xong thì chơi rắn.” Charles có phần dương dương tự đắc, tựa hồ bản thân anh ta cho rằng câu nói này rất thú vị. Đại diện phía Trung Quốc do Trần Tranh dẫn đầu ngồi im, sắc mặt không một chút biểu cảm.“Căn cứ vào mạng lưới tiêu thụ của Tư Mỹ Kỳ và hiện trạng tiêu dùng của Trung Quốc, tôi và Ben đã thảo luận và quyết định, đưa những nhãn hiệu loại hai và ba trực thuộc DG vào thị trường Trung Quốc trước.” Nhắc đến nghiệp vụ, Charles tỏ ra nghiêm túc: “Mấy nhãn hiệu này cũng mang lại lợi nhuận rất lớn cho DG. Chúng tôi tin tưởng sẽ được đại đa số người tiêu dùng Trung Quốc chấp nhận.”Mọi người vỗ tay hoan hô, Trần Tranh mỉm cười. Sản phẩm của mấy nhãn hiệu này bất kể về chất lượng hay mẫu mã cũng đều bảo đảm. Không thể không thừa nhận, nhãn hiệu quốc tế đúng là nhãn hiệu quốc tế, sản phẩm khác hoàn toàn. Một khi tung ra thị trường, nhất định sẽ hạ gục Lệ Trí Thành và Ninh Duy Khải. Tư Mỹ Kỳ của anh ta có thể nhân cơ hội này, đoạt lại vị trí trên thị trường.Lúc này, Charles quay sang Lâm Mạc Thần ngồi bên cạnh. Là người đại diện của phía nước ngoài, anh cũng được mời tham gia cuộc họp ngày hôm nay.“Jason!” Ngữ khí của Charles hết sức thân mật: “Anh cho rằng cách làm này của chúng tôi có khả thi không?”Lâm Mạc Thần cười cười: “Tôi làm nghề đầu tư, không tiện phát biểu ý kiến về công việc kinh doanh.”“Come on” Charles cười: “Jason, ai mà chẳng biết trước khi bước vào lĩnh vực đầu tư, công ty của anh ta đã lên sàn chứng khoán NASDAQ[2], bây giờ ủy thác cho người khác quản lý. Cho tôi ý kiến đi, được không?”[2] Là một sàn giao dịch chứng khoán của Mỹ. Đây là sàn giao dịch lớn nhất Mỹ hiện nay.Đây là lần đầu tiên mọi người, gồm cả Trần Tranh nghe nói đến vụ này. Bọn họ lại nhìn Lâm Mạc Thần bằng con mắt khác.Lâm Mạc Thần cũng không từ chối, gật đầu nói: “Tôi không hiểu rõ về ngành này nên không thể phát biểu ý kiến cụ thể. Có điều, anh chọn nhãn hiệu loại hai, ba là rất phù hợp với thị trường Trung Quốc, cũng đem lại lợi nhuận lớn hơn.”Charles sáng mắt: “Anh đã nói trúng những suy nghĩ trong lòng tôi. Jason, tại sao anh chỉ phụ trách thu mua Tư Mỹ Kỳ và Tân Bảo Thụy, mà không phụ trách Ái Đạt? Nếu anh tham gia, tôi tin hiệu quả sẽ càng tốt hơn.”Lời nói vừa dứt, mọi người đều dồn ánh mắt về phía Lâm Mạc Thần. Trần Tranh cũng im lặng nhìn anh.Ai ngờ Lâm Mạc Thần dường như phát giác ánh mắt của Trần Tranh, lập tức liếc anh ta một cái.Trần Tranh giật mình, bởi ánh mắt của Lâm Mạc Thần như thông suốt, như coi thường, cũng giống… cảnh cáo.Lâm Mạc Thần nhanh chóng thu hồi ánh mắt, mỉm cười với Charles: “Là vấn đề cá nhân. Hơn nữa tinh lực của tôi có hạn, để đồng nghiệp của tôi làm càng thích hợp hơn.”***Lại tới buổi chiều ngày thứ Sáu. Lâm Thiển mặc bộ đồ xanh công nhân, đứng trước một dây chuyền sản xuất. Bên cạnh cô là bốn, năm thợ lành nghề, đang cho cô xem mấy loại vật liệu.Lâm Thiển xem đếm loại nào cũng lắc đầu.“Không được, cái này dày quá.”“Cái này chỉ số chống mài mòn quá thấp.”“Vật liệu này thực sự không đẹp…”Bốn, năm loại vật liệu đều không đạt yêu cầu, tổ trưởng công nhân có chút bất lực: “Giám đốc Lâm, rốt cuộc cô muốn loại vật liệu như thế nào?”Lâm Thiển nghẫm nghĩ, đáp: “Tôi muốn loại vật liệu nhẹ nhất, bền nhất, cũng đẹp nhất, phụ nữ nhìn là thích ngay.”Tổ trưởng công nhân: “…”Lâm Thiển phì cười: “Là tôi nói chung chung quá. Vậy đi, tôi sẽ chọn mấy màu sắc và loại hình vật liệu, các anh thử cải tiến xem sao. Đây là tôi nhờ các anh làm với danh nghĩa cá nhân. Tôi sẽ phát tiền thưởng riêng cho các anh, bảo đảm khiến các anh hài lòng. Nhưng các anh nhớ giữ bí mật giùm tôi.”Mọi người đều cười, kêu giám đốc Lâm không cần khách sáo, có việc gì nói một câu là được. Bọn họ đều biết, kể từ khi Lâm Thiển tiếp quản chi nhánh công ty Minh Đức ở đại lục đến nay, phong cách quản lý của cô dứt khoát nhưng cũng thân thiện, không bao giờ nuốt lời. Cô tuyên bố tiền thưởng khiến bọn họ hài lòng, vậy thì nhất định sẽ là một khoản hậu hĩnh. Sự nhờ vả này lại không tốn nhiều công sức, đám công nhân cầu còn không được ấy chứ.Trò chuyện một lúc, Lâm Thiển mới rời nhà xưởng. Vừa đi ra ngoài, điện thoại của cô đổ chuông.Mỗi tuần vào giờ này, đương nhiên là Lệ Trí Thành gọi tới.Trái tim Lâm Thiển dường như đập nhanh hơn. “Anh đến thành phố A rồi à?”Không ngờ lần này Lệ Trí Thành khiến cô thất vọng: “Anh vẫn đang ở thành phố Lâm, phải đi công tác bây giờ.”“Vậy à?” Lâm Thiển đáp: “Hẹn gặp anh vào tuần sau.”“Không.” Giọng nói trầm thấp của anh vang lên ở đầu kia điện thoại: “Em đến đây đi.”Lâm Thiển: “Hả?”“Anh đã đặt vé máy bay đi Bắc Kinh vào tối nay cho em rồi. Nếu bây giờ em lập tức đi sân bay thì vẫn còn kịp đấy.” Lệ Trí Thành tỏ ra bình thản.Nhưng Lâm Thiển không bình tĩnh nổi: “Bây giờ? Em còn chưa thu dọn hành lý.”“Ở nhà có.” Anh trả lời ngắn gọn: “Anh đã giúp em thu dọn rồi.”Trống ngực Lâm Thiển đập thình thịch. Sao cô có cảm giác cùng anh trốn nhà ra đi thế này?“Em có đi không?” Lệ Trí Thành hỏi.Sao có thể không đi cơ chứ?Lúc máy bay tới thành phố Bắc Kinh, đêm đã về khuya. Lâm Thiển mặc bộ áo sơ mi trắng và váy công sở đơn giản, xách túi đi ra ngoài. Cô nhanh chóng nhìn thấy Lệ Trí Thành ở cửa ra sân bay.Anh đã cởi bỏ bộ comple quen thuộc, mặc đồ bình thường, hai tay đút túi quần, nhìn cô chăm chú.Lâm Thiển đi tới: “Sao gấp gáp thế?”Lệ Trí Thành giơ tay ôm eo cô: “Xuân tiêu khổ đoản[3].”[3] Xuân tiêu khổ đoản: đêm xuân đẹp đẽ luôn ngắn ngủi, thường hình dung thời khắc ngọt ngào của cặp vợ chồng mới cưới.Lâm Thiển không nhịn được cười. Xem ra gần đây công việc tiến triển thuận lợi nên tâm trạng của anh rất tốt. Vì vậy, anh mới nói câu suồng sã này.Khách sạn nằm ở gần sân bay, Lâm Thiển hơi bất ngờ: “Sao chúng ta không ở trong thành phố.”Lệ Trí Thành đáp: “Ngày mai chúng ta còn bay đi nơi khác.”Nửa đêm, sau một hồi “tiểu biệt thắng tân hôn”, Lệ Trí Thành đè Lâm Thiển dưới thân, vuốt ve tấm lưng trần của cô. Còn Lâm Thiển nằm sấp trên giường, xem thông tin về vật liệu trên điện thoại.Một lúc sau, cô quay đầu về phía anh, ánh mắt lấp lánh: “Chồng ơi, em có một ý tưởng.”“Gì cơ?”“Em muốn tự mình làm một nhãn hiệu.”Lệ Trí Thành nhướng mắt nhìn cô. Lâm Thiển mỉm cười: “Có phải anh cho rằng đề xuất của em quá xa vời? Em biết bây giờ thị trường đã bão hòa, rất khó có chỗ đứng cho nhãn hiệu mới. Nhưng…” Cô liếc anh một cái: “Em muốn thử, dựa vào khả năng của mình, tạo ra một nhãn hiệu hoàn toàn thuộc về em.”“Được.” Lệ Trí Thành cắt ngang lời cô.Lâm Thiển chớp mắt, không lên tiếng.“Em có thể thử sức.” Lệ Trí Thành lật người Lâm Thiển, vuốt ve gương mặt cô: “Bạn gái anh muốn chia một miếng bánh thị trường sao? Vậy thì với tư cách là người đúng đầu anh có nên tiêu diệt nhãn hiệu mới này hay không?”Một câu trêu ghẹo rất “tàn nhẫn” và mạnh mẽ. Lâm Thiển trừng mắt với anh: “Anh dám? Sau này nơi nào có sản phẩm của Lâm Thiển, mời Lệ Trí Thành tránh xa ba trượng không được xâm phạm.”Lệ Trí Thành cúi đầu hôn cô: “Để anh nắm giữ cổ phần.”Lâm Thiển giơ tay đẩy người anh: “Không. Đây là nhãn hiệu của riêng em, không liên quan đến anh. Hơn nữa sau khi em làm ra, anh cũng không được phát biểu ý kiến. Em sẽ hoàn toàn dựa vào khả năng của mình. Nếu thất bại, em cũng sẽ chấp nhận. Nếu thành công…” Cô nhìn anh bằng ánh mắt đắc ý: “Anh đừng có thèm muốn sản phẩm của em, đến lúc đó em có thể cho anh tham gia cổ phần.”Lâm Thiển không nói thật. Từ hôm nghe anh trai nói “em là nhược điểm duy nhất của cậu ta”, cô cứ canh cánh trong lòng. Tài năng của cô đương nhiên không thể sánh bằng Lệ Trí Thành, nhưng cô cũng không tệ.Cô luôn tôn sùng Lệ Trí Thành, muốn đứng bên cạnh anh, từ trước đến giờ cô chưa bao giờ cảm thấy tự ti. Nhưng câu nói của Lâm Mạc Thần đã khơi gợi một tâm tình nào đó mà cô bỏ qua đã lâu ở trong lòng. Thật ra, khi đứng dưới vầng hào quang sáng chói lọi của một người nào đó trong một thời gian dài, bạn cũng sẽ thấy mệt mỏi, tự ti, hoang mang và sợ đánh mất bản thân.Vì vậy, ý tưởng tạo dựng một nhãn hiệu thuộc về bản thân dần hình thành trong đầu óc Lâm Thiển. Mục đích không phải vì kiếm tiền, mà chỉ muốn nhận rõ bản thân.Điều này không liên quan đến Lệ Trí Thành.Người phụ nữ của mình có tham vọng lập nghiệp, lại chỉ cho phép mình tham gia cổ phần, cảm giác của Lệ Trí Thành giống như trái tim đang bình lặng bị cô bóp nhẹ một cái.Lệ Trí Thành có chút không thích ứng, bởi từ trước đến nay Lâm Thiển luôn nằm trong tầm kiểm soát của anh.Nhưng điều này cũng khiến anh nhìn thấy một người phụ nữ tự do và mới mẻ hơn. Từ đó, cô càng khơi gợi dục vọng chiếm hữu mãnh liệt từ nơi sâu thẳm trong nội tâm của anh.“Được.” Anh cúi đầu hôn lên môi cô: “Anh sẽ chờ đợi. Nhưng anh không bảo đảm sẽ không cưỡng ép thu mua trong tương lai.”Lâm Thiển: “Đồ xấu xa.”Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Thiển bị Lệ Trí Thành bế xuống giường.“Chuyến bay sớm như vậy sao?” Lâm Thiển nghi hoặc, cô vốn tưởng còn ở Bắc Kinh nghỉ ngơi một ngày, đến tối mới lên đường.Lệ Trí Thành cười cười, thu dọn hành lý của hai người, nắm tay cô đi ra cửa.Đến lúc làm thủ tục lên máy bay, Lâm Thiển tròn mắt: “Chúng ta đi châu Âu sao?”Họ chiếu của cô để ở nhà, nên visa làm từ lúc nào cô cũng không hay biết. Cô cũng nghe nói kế hoạch đi công tác châu Âu của anh trong thời gan gần đây, bởi đó là một bước quan trọng trong cẩm nang diệu kế.Nhưng không ngờ anh chẳng nói chẳng rằng đã “bắt cóc” cô đi cùng anh.Tất nhiên kể cả vì công việc, chuyến đi châu Âu của hai người cũng sẽ trở thành hành trình ngọt ngào.Lâm Thiển liếc Lệ Trí Thành, anh cũng bám người thật đấy.

You may also like

Để lại bình luận