Đường Lâm – Wikipedia tiếng Việt

Bởi tuhocmoithu

Đường Lâm là một xã thuộc thị xã Sơn Tây, thành phố Hà Nội, Việt Nam.

Đường Lâm nằm bên hữu ngạn sông Hồng ( bờ phía Nam ), cạnh đường Quốc lộ 32, tại ngã ba giao cắt với Quốc lộ 21A. Xã cách TP.HN 50 km về phía Tây. Sông Tích Giang chảy từ hướng hồ Suối Hai qua Đường Lâm để vào thị xã Sơn Tây .Phía Tây và Tây Bắc giáp xã Cam Thượng huyện Ba Vì

Phía Tây Nam giáp xã Xuân Sơn

Phía Nam giáp xã Thanh MỹPhía Đông Nam giáp phường Trung HưngPhía Đông giáp phường Phú ThịnhPhía Bắc giáp huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc
Đường Lâm trở thành làng cổ tiên phong ở Nước Ta được Nhà nước trao bằng Di tích lịch sử dân tộc văn hóa truyền thống vương quốc ngày 19 tháng 5 năm 2006 .

Đây là quê hương nhiều danh nhân như bà Man Thiện (mẹ của hai Bà Trưng), Bố Cái Đại vương Phùng Hưng, vua Ngô Quyền, Thám hoa Giang Văn Minh, bà chúa Mía (người xây chùa Mía, vương phi của chúa Trịnh Tráng), Phan Kế Toại, Hà Kế Tấn, Kiều Mậu Hãn, Phan Kế An,… Đường Lâm còn được gọi là đất hai vua do là nơi sinh ra Phùng Hưng và Ngô Quyền.

Tuy thường được gọi là làng cổ nhưng thực ra Đường Lâm từ xưa gồm 9 làng thuộc tổng Cam Giá Thịnh huyện Phúc Thọ trấn Sơn Tây,[4] trong đó 5 làng Mông Phụ, Đông Sàng, Cam Thịnh, Đoài Giáp và Cam Lâm liền kề nhau. Các làng này gắn kết với nhau thành một thể thống nhất với phong tục, tập quán, và tín ngưỡng hàng ngàn năm nay không hề thay đổi. Đầu thế kỷ 19, Đường Lâm là nơi đặt lỵ sở của trấn Sơn Tây.

Sách Đại Việt địa dư toàn biên, Nguyễn Văn Siêu viết: “… Bố Cái Đại Vương là Phùng Hưng. Tiền Ngô Vương Quyền đều là người Đường Lâm. Nay xã Cam Lâm, tổng Cam Giá, huyện Phúc Thọ (xã Cam Lâm trước là xã Cam Tuyền) có 2 đền thờ Bố Cái Đại Vương và Tiền Ngô Vương. Còn có một bia khắc rằng: Bản xã đất ở rừng rậm, đời xưa gọi là Đường Lâm, đời đời có anh hào. Đời nhà Đường có Phùng Vương tên húy Hưng, đời Ngũ Đại có Ngô Vương tên húy Quyền. Hai vương cùng một làng, từ xưa không có. Uy đức còn mãi, miếu mạo như cũ. Niên hiệu đề là Quang Thái năm thứ 3 (Trần Thuận Tông-1390) mùa xuân tháng 2, ngày 18 làm bia này…“[5]

Di sản kiến trúc[sửa|sửa mã nguồn]

Lăng vua Ngô Quyền tại thôn Cam Lâm xã Đường Lâm

Hậu cung thờ Phùng Hưng (nơi đặt tượng của ông) tại đền thờ ở thôn Cam Lâm xã Đường Lâm

Cổng làng Mông Phụ xã Đường Lâm, thị xã Sơn Tây, Thành Phố Hà NộiNgày nay, làng Đường Lâm vẫn giữ được hầu hết những đặc trưng cơ bản của một ngôi làng người Việt với cổng làng, cây đa, bến nước, sân đình, chùa, miếu, điếm canh, giếng nước, ruộng nước, gò đồi. Hệ thống đường sá của Đường Lâm rất đặc biệt quan trọng vì chúng có hình xương cá. Với cấu trúc này, nếu đi từ đình sẽ không khi nào quay sống lưng vào cửa Thánh .Một điểm đặc biệt quan trọng là Đường Lâm còn giữ được một cổng làng cổ ở làng Mông Phụ. Đây không phải là một cổng làng như những cổng làng khác ở vùng Bắc Bộ có gác ở trên mái với những mái vòm cuốn tò vò mà chỉ là một ngôi nhà hai mái đốc nằm ngay trên đường vào làng. Cũng ở làng Mông Phụ có đình Mông Phụ – được thiết kế xây dựng năm 1684 ( niên hiệu Vĩnh Tộ đời vua Lê Hy Tông ) – là ngôi đình đặc trưng cho đình Việt truyền thống lịch sử. Sân đình thấp hơn mặt phẳng xung quanh nên khi trời mưa, nước chảy vào sân rồi thoát ra theo hai cống ở bên tạo thành hình tượng hai râu rồng. Hàng năm, đình tổ chức triển khai liên hoan từ mùng Một đến mùng Mười tháng Giêng âm lịch với những game show như thu lợn thờ, thi gà thờ, …Về nhà cổ, ở Đường Lâm có 956 ngôi nhà truyền thống lịch sử trong đó những làng Đông Sàng, Mông Phụ và Cam Thịnh lần lượt có 441, 350 và 165 nhà. Cò nhiều ngôi nhà được kiến thiết xây dựng từ rất lâu ( năm 1649, 1703, 1850, … ). Đặc trưng của nhà cổ truyền thống ở đây là toàn bộ đều được xây từ những khối xây bằng đá ong .Trong số 8 di tích lịch sử lịch sử dân tộc – văn hóa truyền thống ở Đường Lâm ( có đình Mông Phụ ), chùa Mía ( tức Sùng Nghiêm tự ) được Bộ Văn hóa tin tức xếp vào loại đặc biệt quan trọng. Chùa có 287 pho tượng gồm 6 tượng đồng, 107 tượng gỗ và 174 tượng đất ( làm từ đất sét, thân và rễ cây si ) .

Văn miếu Sơn Tây[sửa|sửa mã nguồn]

Văn miếu Sơn Tây hướng ra sông Tích Giang do Charles Edouard Hocquard chụp năm 1884Cổng tam quan Văn miếu môn của Văn miếu Sơn Tây khoảng chừng đầu thế kỷ 20Văn miếu Sơn Tây là văn miếu cấp vùng của cả vùng xứ Đoài, trước thời nhà Nguyễn cho tới năm 1831, là một trong 4 văn miếu của tứ trấn Thăng Long. Năm 1831 tỉnh Sơn Tây nhà Nguyễn được xây dựng, nó trở thành Văn miếu của tỉnh Sơn Tây nhà Nguyễn, thời này nó được đặt ở làng Cam Giá Thịnh ( tức thôn Cam Thịnh Đường Lâm ngày này ). Đến tháng 7 âm lịch năm Đinh Mùi, niên hiệu Thiệu Trị thứ 7 ( 1847 ), Văn miếu tỉnh Sơn Tây được dời từ Cam Thịnh đến làng ( tức xã thời Nguyễn ) Mông Phụ thuộc tổng Cam Giá Thịnh [ 6 ], vị trí này nay trùng với vị trí Văn miếu phục dựng năm 2012 thôn Văn miếu xã Đường Lâm. Thời gian này Nguyễn Đăng Giai làm tổng đốc Sơn Hưng Tuyên cho sơ tán. Năm Thành Thái thứ 3 ( 1891 ), tổng đốc Sơn Hưng Tuyên Cao Xuân Dục cho trùng tu lại tại vị trí năm 1847. Tới thời năm 1947, do chủ trương tiêu thổ kháng chiến chống Pháp của Việt Minh và do cuộc chiến tranh tàn phá những năm 1947 – 1954 di tích lịch sử này không còn sống sót. Thời Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam trước năm 2012, trên nền di tích lịch sử chính quyền sở tại cho thiết kế xây dựng một cơ sở cao 7 tầng để chế biến thức ăn và chăn nuôi gia xúc gia cầm [ 7 ] ( bảo tồn giống gà Mía đặc sản nổi tiếng địa phương ). Năm 2012, chính quyền sở tại thành phố Thành Phố Hà Nội cho sơ tán cơ sở chăn nuôi này đi chỗ khác để phục dựng lại Văn miếu Sơn Tây .

Nghề truyền thống lịch sử[sửa|sửa mã nguồn]

Nghề làm tương ở đây cũng rất nổi tiếng và chất lượng tương của làng không hề thua kém những làng làm tương khác như làng Bần Yên Nhân ( Hưng Yên ), Cự Đà ( Thanh Oai, Hà Tây … ). Ngoài ra còn nổi tiếng vời loại kẹo dồi, kẹo lạc, chè lam thơm ngon, đặc sản nổi tiếng. Đường lâm cũng nổi tiếng với món thịt quay đòn, mùi vị đặc biệt quan trọng mà chỉ nơi đây mới có .

tin tức khác[sửa|sửa mã nguồn]

Một số tư liệu mới nhất hiện nay, đặc biệt là tham luận hội thảo dày dặn của PGS.TS. Trần Ngọc Vương (Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội), Nguyễn Tô Lan và Trần Trọng Dương (Viện nghiên cứu Hán Nôm) tại Hội thảo khoa học quốc tế Quốc sư Khuông Việt và Phật giáo Việt Nam đầu kỷ nguyên độc lập khẳng định rất có thể không phải Đường Lâm, Sơn Tây là quê hương của Phùng Hưng và Ngô Quyền, mà là châu Đường Lâm (còn có tên là châu Phúc Lộc), nằm phía tây nam Ái Châu. Theo đó, xã Đường Lâm ở Sơn Tây thực chất là một địa danh chỉ mới xuất hiện đầu thế kỷ 20, trên cơ sở hợp nhất một số làng, và địa danh Đường Lâm đất hai vua phải là châu Đường Lâm, vùng đất nay thuộc các huyện Thọ Xuân, Thường Xuân của tỉnh Thanh Hóa. Những dữ kiện cơ sở cho việc Đường Lâm, Sơn Tây được công nhận là quê hương Phùng Hưng, Ngô Quyền dựa trên một tấm bia đá nhưng tấm bia này là ngụy tạo[8][9].

Nằm cách TP. Hà Nội hơn 50 km, Làng Cổ Đường Lâm thuộc địa phận thị xã Sơn Tây, Thành Phố Hà Nội là một khu vực du lịch nổi tiếng của TP.HN. Đây là ngôi làng cổ tiên phong ở Nước Ta được Nhà nước trao bằng Di tích Lịch sử Văn hóa Quốc gia năm 2006. Với những nét đặc trưng về kiến trúc, nghệ thuật và thẩm mỹ của một làng Việt cổ vùng đồng bằng châu thổ sông Hồng, hoàn toàn có thể nói làng cổ Đường Lâm chỉ đứng sau phố cổ Hội An và phố cổ TP.HN về quy mô cũng như giá trị nghệ thuật và thẩm mỹ khiến cho nơi đây trở thành một điểm nhấn du lịch của TP.HN. Ngoài ra, đây còn là vùng đất “ địa linh nhân kiệt ”, nơi duy nhất “ một ấp hai vua ” – nơi sinh của vua Phùng Hưng và vua Ngô Quyền nên nơi đây còn gắn liền với những di tích lịch sử lịch sử vẻ vang, văn hóa truyền thống Nho học khiến hành khách ai cũng một lần muốn ghé qua. Không chỉ mê hoặc người dân trong nước mà hành khách quốc tế cũng rất thích nơi đây, họ tìm đến để thưởng thức, để mày mò về kiến trúc, về con người nơi đây, về một vùng quê bình yên, thanh thản, giản dị và đơn giản giữa lòng TP. hà Nội TP.HN ồn ào, náo nhiệt .

Liên kết ngoài[sửa|sửa mã nguồn]

You may also like

Để lại bình luận